Thursday, June 12, 2008

Entry for June 13, 2008

Thứ 6 ngày 13, lang thang trong Cần Thơ, chưa xong thủ tục giấy tờ. Hy vọng hôm nay sẽ hoàn tất để ngày mai "Cà Mau tiến". Nhớ nhà, nhớ cái bếp, nhớ cái vườn, "ông làm vườn vĩ đại" và hai nhóc con nữa. Đúng là không đâu bằng nhà mình, mặc dù ở nhà thì chẳng làm được việc gì cho cái PhD của mình cả. Suốt ngày chợ búa cơm nước, chơi với con, không tài nào mà tập trung được. Bây giừ "bắt đầu run" vì sắp hết năm đến nơi rồi mà chưa đâu vào đâu. Oh my God!

Lâu quá rồi chẳng có entry nào, post mấy cái ảnh hoa sặc sỡ cho đỡ buồn.

Picture 024
Hoa mẫu đơn đỏ
DSC09446
Hồng cam (mình mới trồng trước Tết, vẫn nở hoa nhưng còi)
DSC09468
Bông lục bình (ngoài Bắc kêu là bèo tây) trong cái ao nhỏ nhỏ
DSC09441
Hồng vàng, loài hoa ưa thích của mình
DSC08171
Một loài địa lan
DSC00905
Đỗ quyên Trung Quốc, nhưng đã được Việt nam hóa ở vườn nhà mình rồi nên năm nào cũng nở hoa (mỗi tội là không mấy khi đúng dịp Tết cả)
DSC09445
Bạch tú cầu
DSC08156
Hoa súng cắm trong nhà
DSC08172
...và ở dưới ao
DSC02626
Góc cắm hoa của mình
DSC01340
Kể ra sen cũng đẹp đấy chứ

Thursday, May 29, 2008

London Study tour April 2000

Tháng 4 năm 2000, TREAT cùng 3 courses khác của Larenstein được đi Anh 6 ngày như là một study tour. Chuyến đi được chuẩn bị suốt từ tháng 11 năm trước, nhất là phải xin visa vào Anh ở thời điểm đó tương đối khó khăn. Cả nhóm lớn với hơn 60 người xuất phát trên một cái bus to tướng. Từ Deventer, qua Bỉ, qua Eurotunnel vượt eo biển nổi tiếng nối Pháp và Anh, tổng cộng hết 16 tiếng. Đến London vào khoảng 4h chiều gì đó. Cả nhóm được ở một trong những khu ký túc xá lâu đời của London University, tòa nhà có tên là Nuford House, ngay trung tâm London. 6 ngày khá thú vị, được đi nhiều nơi, nhiều places nổi tiếng của xứ sở sương mù.

England 6
Vừa chân ướt chân ráo đến London mình đã chịu khó lội bộ đến nhà của thám tử Sherlock Homes nổi tiếng ở phố Baker. Bây giờ ngôi nhà đó trở thành một bảo tàng.
England 8
Dưới gốc cây anh đào ở Reading University
England1
Trong khuôn viên Writtle College
England 4
Ở tòa lâu đài cổ
England 7
Trước vườn hoa của cung điện Burkingham
England 3
Bên Tower Bridge
England 2
Đêm ở London

Sunday, May 25, 2008

Tủ bếp

Cuối cùng thì cái bếp "trong mơ" của mình cũng đã hoàn thành, đúng 10 năm sau khi xây nhà (khổ, "ước mơ con đè nát cuộc đời con"). Chi phí cho nó ngoài một "đống tiền" là hàng tháng trời chờ đợi, bao nhiêu cuộc điện thoại xuống công ty và một tuần phục vụ mấy ông thợ ốp gạch và lắp tủ (mất đứt 5 ngày nghỉ lễ 30/4 và 1/5). Hôm trước hai mẹ con ngồi xem TV chương trình "Sức sống mới" có cái mục đến thăm nhà người nổi tiếng, cô Phi Thanh Vân (cái cô diễn viên đen đen đóng vai Phương Trinh trong phim Cô gái xấu xí ấy), phải công nhận là nhà cô ấy đẹp thật. Nhưng đến cái bếp thì mẹ và Hà Anh "đánh giá" là thua bếp nhà mình 2 thứ đó là máy sấy bát đũa và bình xịt nước rửa chén. Bây giờ có bếp mới tưởng nó phục vụ mình tốt hơn, nào ngờ mình lại phải hầu nó nhiều hơn, suốt ngày lau chùi.

DSC09476
Nhìn từ phòng khách
DSC09472
Máy hút mùi
DSC09474
Bồn rửa và máy sấy bát đũa
DSC09475
Góc rượu và ly
DSC09473
Bếp ga âm
DSC09479
Góc bếp bên phải
DSC09480
...và góc bên trái

Thursday, May 15, 2008

Ảnh tháng 4 của Mốc

DSC09462
Đi học "giả vờ "bằng xe đạp
IMG_0099
"Ông cụ non"
DSC09364
Nghịch cát với chị
IMG_0091
Luyện võ
IMG_0088
Ôi, đi học về mệt quá!
IMG_0107
Chơi với "bạn thân"
DSC09358
Lái xe chở cát
DSC09373
Chơi với cái xe yêu thích (mượn "vĩnh viễn" của anh Thành)
DSC09361
Bim bim bim....Ai mua cát đê!

Monday, May 5, 2008

Asia-Pacific Forestry Week


Lớp TF14 trong ngày đi thăm Hetloo (thiếu đâu mất mấy chiến sỹ)

Tuần trước chat với Tungul, nó bảo Agung đang ở Hà Nội tham dự Tuần lễ lâm nghiệp Châu Á-Thái Bình Dương, gọi điện cho Minh mới biết Minh và Agung đang ngồi cùng phòng. Vậy là hôm sau "khăn gói" lên Trung tâm hội nghị quốc gia để gặp mấy ông bạn học cùng MSc. Agung trông vẫn vậy, thậm chí trẻ hơn hồi còn đang học. Hắn là người "già nhất" lớp hồi đó nhưng lại chưa có vợ, học MSc xong năm 2003 thì 2004 mới lấy vợ. Hôm gặp mình nó bảo: "Hà à, có vợ có con thích thật". "Yeah, I told you before...".


Agung


Minh, Agung và Hà trước gian hàng của CIFOR (Post lên đây để các nhà lâm nghiệp TF14 "nhìn lại" đồng nghiệp sau 5 năm xa cách.

Agung1


Như được sống lại không khí của Altera, nhưng thay vì cafe và chè thì đây là beer.

Sunday, May 4, 2008

Làm thơ tiếng Anh

Dọn nhà tìm lại đựợc tập thơ của TREAT được xuất bản sau khi kết thúc 2 tuần Media Study. Nhớ hồi đó cả lớp được đưa đi thăm viện bảo tàng ở The Hague, sau đó mỗi người phải viết một bài thơ, phải vẽ một vài bức tranh mô tả những bức tượng ở đó. Tất cả những thứ đó sẽ là tư liệu để mỗi một người có một poster trình bày khi kết thúc 2 tuần học về media. Khổ, thơ tiếng Việt còn chẳng làm nổi nửa câu nữa là tiếng Anh. Thôi thì cũng phải cố viết được cái gì đó. Thành ra bài thơ của mình rất đơn giản, nhắc đi nhắc lại vài từ. Mà không biết người Anh sẽ nghĩ thế nào về bài thơ của mình nhỉ, không phải thơ mà là thẩn thì đúng hơn. Heheheheh, chắc là buồn cười lắm.

Tập thơ của lớp có tựa đề “Creation of witchcraft” (Chẳng hiểu thế nghĩa là gì nữa, cái tên này chắc là Loes nghĩ ra đây mà), với lời tựa: “These poems were written by the participants of the TREAT course 1999/2000 on the locations: “Het Mauritshuis” in The Hague and “Sculptures on the beach” in Scheveningen, Wednesday 22th of March 2000”. Published by the Department of International Education, International Agricultural College Larenstein, Deventer, 2000.

Tập thơ có 16 bài của cả lớp TREAT ngày đó và đây là bài thơ của mình:

Thinking sculpture
A tall man from Congo,
you carry food,
you carry water,
you carry future for your children.
A tall man from Congo,
you think about food,
you think about water,
you think about future of your children.
Dear man from Congo,
I saw your work,
I knew your thinking,
and I believe the nice future of your children.

Holand 16

Bức ảnh này chụp trước tấm poster của mình và bên cạnh là poster của Solomon, anh bạn cùng lớp người Etiopia.

TREAT course hồi đó là một trong 4 course ngắn hạn của Larenstein nhưng cũng là course “vui vẻ” nhất. Vì là học về khuyến nông nên thường xuyên được đi excursion các loại trang trại của Hà Lan. Mình nhớ khi đó ngoài các trip được tổ chức vào weekend hàng tuần trong 12 tuần đầu tiên khi đến Hà Lan ra, thì riêng TREAT cứ thứ 5 hàng tuần là được đi excursion. Mà hồi đó mình say xe nên cứ sáng ra chỉ nghĩ đến phải bước lên cái xe bus đó là đã nôn ọe mất một chập rồi. Sau đó là ngất ngư trên xe cả đoạn đường đi. Khổ thật! Không những đi hầu khắp Hà Lan, bọn mình còn được đi Anh 6 ngày gọi là study tour. Sẽ có dịp nói về chuyến đi thú vị này sau.

Holand 13

Cũng thật đặc biệt vì khóa học của mình được đón New Millennium 2000 ở châu Âu. Lần đầu tiên được thấy pháo hoa, được đi nhà thờ vào dịp lễ Giáng Sinh, được hưởng không khí năm mới và sự trang hoàng lộng lẫy của Paris…Nhân dịp giáng sinh năm đó, TREAT cũng có một bữa tiệc tự nấu với nhau ở cantin của Shita (tên ký túc xá bọn mình ở hồi đó). Một bữa tối đáng nhớ!

Holand 2

Trong cantin của Shita năm mới 2000.
Holand 9

Tà áo dài duy nhất của đêm Nation Show 2000 ở Deventer.
Ha-Dev1

Sinh nhật tròn 28 tuổi (tháng 5 năm 2000), tuy nhiên tuổi “các cụ” là 29 rồi. Khi đó các bạn cứ hỏi “Thực ra tuổi của mày là bao nhiêu để bọn tao mua card?”. Cuối cùng thì quyết định đó sẽ là sinh nhật bước sang tuổi 29 và vì vậy có một tấm card số 29 to chình ình như vậy.

Holand 12

Ngày tốt nghiệp, Joseph Sserwanga, người Uganda (là người trao bằng cho mình) nói:

“Ha, you deserve the diploma because: - You like cooking very much and you always start singing from your room to kitchen every morning; - You always buy shoes especially in children shops; - You ran away in Nation show when your song was not finished; - You are the best joker of TREAT”

Monday, April 28, 2008

Họp lớp cấp 3- 27/4/2008


Sau 17 năm ra trường, 30 tháng 4 năm 2006 lớp 12B mới có cuộc họp mặt tương đối đầy đủ.


Nhóm bạn chơi thân với nhau: Tuyết phệ, Sơn lém, Tâm còi, Bằng dê, Hà kều, Sơn trọc và Hoa mít. Vẫn còn thiếu Huy bậu sậu nữa (Nó ở tận trên Lạng Sơn nên không về dự được). Trừ Sơn trọc hồi học cấp 3 còn ra dáng "đàn ông", chứ Sơn lém và Bằng dê thì đúng là hai thằng trẻ con không hơn không kém, bé tẹo teo, còi dí còi dị. Thế mà bây giờ cao to ra phết.

30 tháng 4 năm 2007 mình không có nhà nhưng các "con giời" vẫn họp lớp. Không có lớp trưởng mà chúng nó vẫn tổ chức hoành tráng lắm, kéo nhau đi dã ngoại tận Suối Ngọc Vua Bà. A cay thật.

Năm nay cuộc họp "trù bị" cho việc tổ chức họp lớp sang năm nhân 20 năm tốt nghiệp, thành ra mở rộng thành phần ra cả các lớp A và D nữa nhưng cũng chỉ được có gần 20 mống thôi. Nhưng mà cũng vui đáo để. Năm nay bạn Nga và bạn Hường tổ chức cho cả lũ đi ăn thịt ngựa (Kinh, dai như gì ấy, làm Sơn lém ăn xong bữa về Hà Nội dau răng cả đêm). Gặp nhau cũng buồn cười, tán đủ thứ chuyện. Nào là "ngày xưa tôi cũng thích bà lắm nhưng mà không dám nói", rồi thì "ngày xưa mà ông tán là tôi đổ đấy". ...

Friday, April 25, 2008

Hạn "nhỏ" đầu năm

Năm nay đúng là năm “hạn” thật vì mới đầu năm đã bị mất mất trộm mấy mẻ phong lan (Nhớ hôm đầu năm được “xem bói” là có hạn “nhỏ”). Tiếc thật, cả vườn gần 90 giò hoa, năm nay hơi bị nhiều giò nở hoa, thế mà cứ giò nào nở là mất. Tổng cộng đến giờ mất hơn 40 giò, mà toàn giò đẹp (tất nhiên trộm thì nó chỉ chọn giò đẹp mà lấy). Mà trộm bây giờ trắng trợn thật, toàn lấy trộm ban ngày mới tức chứ. Hôm đầu tiên bị mất mẹ lẩm bẩm: “Cướp chứ không phải là trộm nữa”. Hôm sau mất lần nữa, đến lượt Mốc lẩm bẩm: “Trộm chứ không phải là cướp nữa”. Tiếc đứt ruột, thà mất tiền còn không tiếc bằng. Có những giò đã ở với nhà mình cả chục năm trời. Nào là phi điệp, da báo, đuôi chồn, vảy rồng, đai trâu…bây giờ chỉ còn qua ảnh.

Phi diep da bao

Thursday, April 10, 2008

Bốn tuổi

Bốn tuổi Hà Anh “ngu” hơn Mốc bây giờ nhiều (Chẹp chẹp, các cụ kiêng khen trẻ con). Hồi đó mẹ đi học vắng, bố đi làm xa nên Hà Anh hay phải theo bà vào phòng làm việc. Phòng của bà hay có nhiều các ông các bà, các cô các chú ghé qua nên Hà Anh phải chào rất nhiều lần. Một hôm Hà Anh bảo với bà: “Cháu đến phải mua cái máy nói thôi bà ạ”. Bà ngạc nhiên, không hiểu thế nào. Lúc đó Hà Anh mới bảo: “Cháu mua cái máy nói để đỡ phải chào nhiều, mỏi mồm lắm”. Một hôm trong chương trình quảng cáo ở TV, Hà Anh tuyên bố: “Cháu phải kiện bọn này mới được”. Bà cũng không hiểu thế nào. Hóa ra Hà Anh đang ăn kẹo Happyden White và nghe quảng cáo về loại kẹo này. “Quảng cáo nói ăn một cái là răng trắng, thế mà cháu ăn mấy cái rồi mà chẳng thấy trắng như thế. Cháu phaỉ kiện bọn này mới được. Lừa trẻ con”.


Hà Anh có chị gái con nhà bác học Quản trị kinh doanh. Vì chị ấy quê Haỉ Dương nên bị nói ngọng, thường xuyên lẫn lộn giữa N và L. Năm đó Hà Anh hơn 4 tuổi còn chị Thủy cũng chuẩn bị TN đại học. Một tuần trước lễ bảo vệ chị ấy tập trình bày báo cáo và gọi Hà Anh lên tầng “tham dự” để góp ý. Sau khi nghe chị ấy trình bày xong, Hà Anh “phán một câu xanh rờn”: “Chị học đến đại học rồi mà còn nói ngọng, ai lại “nợi nhuận”, “nỗ”, “nãi””. Chị Thủy vừa tức, vừa buồn cười mà không làm gì được “con nhím” con ấy. Hôm sau bác Đào (mẹ chị Thủy) lên chơi, Hà Anh cũng thông báo với bác ấy: “Con bác nói ngọng lắm, cháu phải dạy mãi mới được”.

Một hôm cô Phương (bạn của dì Hạnh) đến chơi với dì. Hai cô ngồi nói chuyện với nhau về việc sẽ thi đại học vào trường nào. Cô Phương nói sẽ thi báo chí. Hà Anh nhìn cô từ đầu đến chân rồi “tương” luôn một câu: “Cô béo thế này mà cũng thi báo chí cơ à?” làm cô Phương “xấu hổ đỏ hết cả lưng”. Sau khi cô Phương về dì Hạnh “phê bình” Hà Anh thì lập tức nhận được câu trả lời: “Cháu là cháu cứ nói thẳng nói thật”. Hà Anh cũng nói rất nhiều, đến nỗi hay bị mắng là “nói nhiều quá không lớn được”. Một hôm mẹ bảo: “Con ngồi im không nói trong 5 phút mẹ xem nào”. Sau khoảng 1 phút im lặng Hà Anh bắt đầu nói. “Nhưng mà con không chịu được”. Hồi Hà Anh còn nhỏ, ngày nào cả nhà cũng có vài trận cười về những câu nói “già không ra già mà trẻ không ra trẻ” kiểu như thế. Ngày bé thì như thế nhưng bây giời lớn lên không còn “bà cụ non” nữa, thậm chí lại còn hơi ít nói.

Hơn bốn tuổi Hà Anh cũng đã biết xem đồng hồ. Hà Anh khoe là ở lớp mẫu giáo “chỉ có mỗi cô giáo và con biết xem đồng hồ”. Thế là ở lớp thỉnh thoảng các bạn lại hỏi: “Hà Anh ơi mấy giờ rồi”. Bốn tuổi Hà Anh đã biết ghép các chữ cái thành vần và đọc. Hà Anh chỉ hỏi mẹ khi từ đó có 4 chữ cái trở lên thôi. Thành ra gần 5 tuổi đã đọc truyện vanh vách, tất nhiên chỉ biết đọc chứ không biết viết. Chẳng bù cho “ông” Mốc, chẳng biết chữ nào vào chữ nào cả, chỉ được cái nghịch là không ai bằng. “Hiểu biết xã hội” duy nhất của ông này là phân biệt con trai con gái. Một hôm bố đi làm về Mốc chạy ra mách: “Hôm nay bọn con gái trêu con, bố xử lý đi”. Bố ngạc nhiên vì lâu nay Mốc không đi học: “Bọn con gái nào?”. “Bà, mẹ với chị”. Đúng là “thằng Bờm”.

Monday, April 7, 2008

Con trai, con gái

Đám mẹ xề trong ngày họp lớp cấp 3- tháng 4 năm 2006

Hoa kều, Hoa mít, Hà kều, Hà bún và Tuyết là nhóm bạn chơi thân với nhau từ ngày cấp 3. Bây giờ thì tất cả đều đã đề huề chồng con nhưng được cái vẫn chơi thân với nhau, mà mấy ông chồng cũng có vẻ “hợp cạ” ra phết. Trong 5 đứa thì Hoa kều và Tuyết đều có 2 thằng con trai, Hà kều thì một gái một trai (điểm 10 đấy hihihi), Hà bún thì “đầu lòng hai ả tố nga” nhưng vừa rồi đã “tranh thủ” lách Pháp lệnh dân số kiếm được “ thằng cu” rồi. (Chiều nay vừa đi thăm hai mẹ con nó). Còn Hoa mít thì mãi mới chịu lấy chồng nên mới được một thằng và đang có bầu đứa thứ hai (Hồi cưới Hoa mít, mấy cô bạn thân đều đã là “mẹ xề” mà phải mặc áo dài đỏ đứng xếp hàng để nhận lễ ăn hỏi của nhà trai, đúng là ‘vô duyên” hết chỗ nói, nhưng mà không thế thì không kiếm đâu ra được “gái chưa chồng”. Ai bảo lấy chồng muộn). Gặp nhau cũng nhiều chuyện để nói nhưng đẻ con trai, con gái trở thành “chủ đề chính” mỗi khi có dịp “tụ tập”, là cái cớ để các ông chồng trêu chọc nhau mỗi khi nhậu nhẹt.

Nhớ hồi Hoa kều và Tuyết đẻ được con trai còn Hà kều và Hà bún đẻ “thị mẹt” đầu lòng, lão Thuận (chồng Hoa kều) và lão “Trung” (chồng Tuyết) “sĩ dởm” lắm. Suốt ngày chê “lão Thanh (chồng Hà kều) với lão Điệp (chồng Hà bún) thì làm gì mà biết đẻ con trai” làm hai lão cay cú lắm, nhưng mà im im phục thù. Lại được lão Dương (chồng Hoa mít) nữa, cũng “vênh vênh” vì có thằng cu. Khi đó lão Thanh thì “lý luận” là “ruộng sâu trâu nái…”, nhưng hai lão kia gạt phắt đi “tôi cứ chắc chân thằng cu đã”. Chỉ đến khi Hà kều đẻ được con trai thì lão Thuận và lão Trung mới “nhún nhường” một chút, còn lão Thanh thì “vênh hơn bánh đa nướng” ra đều ta biết đẻ cả con trai lẫn con gái. Chỉ khổ thân lão Điệp, 5 năm “ngậm đắng nuốt cay” vì có 2 con gái. Tết vừa rồi Hà bún đẻ đứa thứ 3, nhưng là thằng cu, thế là lão Điệp được dịp “bật lại”. Chiều nay cả lũ được trận cười vì lời tuyên bố của lão ấy: “Công nhận cuối cùng chỉ có lão Thuận và lão Trung là không biết đẻ. Đợt này mà nhậu là cho hai lão ấy xuống “mâm dưới”. Lão Dương chắc cũng đang lo sốt vó vì sợ “chung số phận” đây. Bây giờ thì 2 lão to mồm nhất cũng phải thừa nhận là “thèm có một đứa con gái” lắm lắm mà không biết làm thế nào. Lại còn đòi làm thông gia với nhà mình nữa chứ, Quên đi, đồ “trọng nam khinh nữ”. Cho chết…ai bảo